Thời buổi này ai cũng có thể “làm thầy”?

Thời buổi này ai cũng có thể “làm thầy”?

Ngày xưa để tìm được một vị thầy thuốc chân chính là điều vô cùng khó. Người thầy thời xưa không chỉ cần giỏi y thuật mà còn phải đủ đức, đủ tâm, đủ tầm. Đặt mạng người lên hàng đầu cho nên thầy chọn trò phải lựa chọn kỹ lưỡng:
– Xem người đó có nhân đức không?
– Có lòng vì y đạo không?
– Có đủ kiên nhẫn học nghề không?
– Có chịu được khổ cực để theo nghề không?

Để truyền một bài thuốc, một thủ pháp châm cứu, một bí quyết trị bệnh… thầy phải quan sát trò hàng năm trời, thử thách đủ điều. Có khi theo thầy 5 –7 năm vẫn chưa được dạy đến cốt tủy. Nghề y thời đó không phải “nghề” mà là đạo.

CÒN THỜI NAY… CHỈ CẦN VÀI CHIÊU LƯỢM LẶT LÀ THÀNH “THẦY”?

Xã hội ngày càng mở, thông tin tiếp cận càng dễ. Y học cổ truyền lại càng dễ tiếp cận hơn chỉ cần xem vài video, học lóm vài bài bấm huyệt ở đâu đó, đi vài khóa “cầm tay chỉ việc 3 ngày”… là có thể treo bảng “thầy trị liệu”, “thầy nắn chỉnh”, “thầy châm cứu”.

Chỉ vài chiêu thức vụn vặt, một ít ngôn từ “tâm linh hóa” hay “năng lượng hóa” là có thể lập nghiệp.
Và điều khó nói nhất là:
người Việt mình lại… dễ tin.

Không cần bằng cấp.
Không cần biết người đó được đào tạo ở đâu.
Không biết họ có từng học giải phẫu không, có từng học cấp cứu không, có hiểu biến chứng điều trị hay không.
Chỉ cần nghe vài câu nói trơn tru, vài lời khoe chữa được “nhiều bệnh lắm” là đã sẵn sàng đặt sức khỏe của mình vào tay họ.

VÌ SAO LẠI RA NÔNG NỖI NÀY?
1. Nghề y cổ truyền bị “bình dân hóa” quá mức

YHCT vốn là kho tàng uyên thâm phải hiểu Nho Y Lý Số và, đòi hỏi học lý luận, tứ chẩn, biện chứng, lý pháp phương dược. Nhưng xã hội lại hiểu đơn giản rằng:

“Bấm huyệt cho đỡ đau” là y học cổ truyền.
“Nắn chỉnh được lưng” là thầy giỏi.

Hậu quả là môn học hàng ngàn năm bị thu nhỏ thành vài chiêu mẹo.

2. Nhu cầu trị bệnh cao, trong khi dịch vụ y tế chính thống lại quá tải

Khi bệnh nhân cần đỡ đau ngay, họ tìm đến nơi gần nhất, tin vào người đầu tiên hứa giúp họ.

3. Nhiều “thầy” biết đánh đúng tâm lý bệnh nhân

Lời nói mạnh mẽ, tác phong tự tin, vài ca “khoe miệng”, một chút thần bí là đủ thu hút.

NHƯNG HẬU QUẢ KHÔNG PHẢI AI CŨNG NHÌN THẤY

Một động tác nắn sai có thể tổn thương thần kinh.
Một kim châm sai vị trí có thể tràn khí màng phổi.
Một bài thuốc bốc sai có thể gây ngộ độc gan thận.
Một ca xử lý sai có thể kéo theo cả đời di chứng.

Và đau lòng nhất là: khi gặp biến chứng, những “thầy” này không đủ năng lực cấp cứu hay chịu trách nhiệm.

Ý NGHĨA CỦA NGƯỜI “THẦY THUỐC” THỰC SỰ

Thầy thuốc đúng nghĩa không phải người “làm cho đỡ đau”.
Thầy thuốc đúng nghĩa là người: Học bài bản, thấu hiểu cơ thể, xử trí được biến chứng….. biết giới hạn của nghề và quan trọng nhất: biết đặt sinh mạng bệnh nhân lên trên lợi ích bản thân.

Người xưa chọn trò kỹ lưỡng không phải để giữ bí truyền, mà để giữ đạo.

LỜI KẾT
Thời buổi này ai cũng có thể “làm thầy” đó là thực trạng, không phải lời khen.
Sức khỏe là vốn quý nhất.
Hãy gửi nó đúng nơi, đúng người.

Bởi lẽ, cây kim châm sai còn may đổi được
Nhưng mạng người chỉ có một mà thôi

St. TĐM